THƠ QUÊ HƯƠNG BÌNH ĐỊNH
CHIỀU QUY NHƠN
Đẹp sao bán đảo Phương Mai
Chiếc cầu Thị Nại nối dài ước mơ
Chiều Quy Nhơn thật nên thơ
Bóng ai thấp thoáng trên đồi Thi Nhân !
ĐỢI NGÀY MAI
Cầu Thị Nại qua vùng cát trắng
Biển mênh mông, biển đầy muối mặn
Biết kiên trì khoảng lặng tương lai
Đợi ngày mai ! Đợi ngày mai chăng !?
QUY NHƠN
Ta về thăm lại Quy Nhơn
Thăm Hàn Mặc Tử gió lồng trăng quê
Dốc Mộng Cầm người đi về
Trăm năm dâu bể tái tê mảnh đời !
PHÙ CÁT
Phù Cát ơi một vùng cát trắng
Cửa Đề Gi nắng biển hanh nồng
Em về thăm trời chửa sang đông
Gom hết nắng hong trời giá lạnh !
TUY PHƯỚC
Mượt mà biển lúa, Vạn Gò Bồi
Thơ tình Xuân Diệu vọng liên hồi
Mộ Đào Tấn, Chợ Gò, Trường Úc
Ngời sắc xuân Tuy Phước trong tôi !
HOÀI NHƠN
Hoài Nhơn có tự ngày xưa
Ta về thăm lại rừng dừa Tam Quan
Nhớ người con gái dịu dàng
Chợ Bồng Sơn vẫn rộn ràng nét quê !
PHÙ MỸ
Khoảng trời Phù Mỹ mến thương
Mùa xuân hoa cúc vấn vương lòng người
Đèo Nhông Dương Liễu rạng ngời
Chiến công lịch sử, nụ cười tương lai !
VĨNH THẠNH
Núi rừng Vĩnh Thạnh bát ngát trông
Vĩnh Sơn thuỷ điện ngời sức sống
Đồng bào dân tộc mãi thuỷ chung
Xây đời hạnh phúc rạng non sông !
TÂY SƠN
Tây Sơn đất võ anh hùng
Nhớ năm Kỷ Dậu tiến quân Bắc Hà
Làm dâu xứ "nẫu" đường xa
Phú Phong quê lụa mượt mà tình em !
AN LÃO
Đường về An Lão cheo leo
Dân cư thưa thớt cái nghèo bám luôn
Tiếng cồng chiêng giữa làng buôn
Ấy hồn dân tộc cội nguồn nước non !
AN NHƠN
Mùa xuân về với đất thành
Trường Thi nối nhịp định hình bờ vui
Cửa Đông sáng một góc trời
Ngàn xưa nối lại rạng ngời ngàn sau !
Vượt cầu Dợi đến Hoài Ân
Miền trung du cũng lâng lâng bồi hồi
Kim Sơn cải tạo con người
Cho quê bớt những mảnh đời đau thương !
VÂN CANH
Một Vân Canh, có nhiều đồi núi
Căn cứ xưa tranh đấu nước nhà
Người Ba Na hát bản tình ca
Ôi tha thiết khoảng trời muôn lối !
HÀN MẶC TỬ
Hàn Mặc Tử, trăng xưa còn đó
Biển Quy Nhơn gợi nhớ vần thơ
Thơ điên, thơ loạn, thơ đau khổ
Những âm thanh nức nở muôn đời !
YẾN LAN
Người đi còn bến My Lăng
Còn ông lão với đêm trăng đợi đò
Còn vần tứ tuyệt say mê
Cửa Đông rộn rịp đêm thơ quê nhà .
CHẾ LAN VIÊN
Tháp cổ điêu tàn mấy mươi niên
Để ai than khóc dạ triền miên
Trăng thu lạnh, người theo kháng chiến
Tháp bây giờ di sản thiêng liêng !
QUÁCH TẤN
Một mùa cổ điển nước non mây
Nha Trang Bình Định nhớ những ngày
Tình bạn, tình quê, thơ tứ hữu
Nắng chiều bóng nhạn lại ngất ngây !!
THÀNH HOÀNG ĐẾ
Rạng ngời đất mẹ An Nhơn
Có thành Hoàng Đế vẫn còn dấu xưa
Chuông Chùa Thập Tháp ngân đưa
Tưởng như Nguyễn Nhạc mới vừa xuất quân !
CẢM XÚC
Chiếc cầu qua bến sông xưa
Chạnh thương ông lái đò đưa thẩn thờ
Tôi nào có biết làm thơ
Chỉ là cảm xúc bên bờ Trường Thi
CON VẠC
Suốt đời chỉ biết ăn đêm
Để dành ánh sáng đi tìm giấc mơ
Số trời định sẵn ngàn xưa
Dẫu muốn thay đổi nắng mưa cả đời !!
BÌNH ĐỊNH
Bài thơ mảnh đất rừng dừa
Hiền như tiếng " nẫu " đậm đà tình quê
Khoảng trời Bình Định đất thơ
Tự ngàn xưa đến bây giờ còn đây !!
NHƠN HỘI
Đường về Nhơn Hội mưa bay
Qua cầu Thị Nại đã say biển nồng
Rạng ngời thành phố Quy Nhơn
Người về tìm lại cội nguồn ngày xưa !
THÁNG SÁU
Tháng sáu mùa hè xanh
Giữ môi trường trong sạch
Phòng ngừa những bệnh tật
Sức khoẻ là trên hết !
LÀNG MAI
Về Háo Đức , đến làng mai
Sắc xuân còn đọng trên vai dân cày
Chắt chiu từng cánh mai đầy
Tạo xuân rực rỡ từ đây đến người !
RƯỢU
Rượu từ hương lúa toả hơi cay
Phút vui ngây ngất với men say
Say rồi còn biết gì trời đất
Bản chất con người hiện ra ngay
CHÙA ÔNG NÚI
Đường về Nhơn Hậu đất quê
Qua làng truyền thống gió nhè nhẹ bay
Bàn tay ai tạo bàn tay
Chạm hình khắc cảnh ngất ngây lòng người !
(*) Làng truyền thống nghề chạm ở xã Nhơn Hậu , An Nhơn .
Nguyễn Minh Quang
Rộn ràng Bình Định vào xuân
Qua cầu Thị Nại gió lồng biển khơi
Đẹp sao đất nước nghìn đời
Trăm năm mở cõi rạng ngời Quy Nhơn
Thượng nguồn dòng sữa sông Côn
Cho mầm xanh mãi ánh hồng tương lai
Ước ao gom hết nhân tài
Để cho bán đảo Phương Mai đẹp giàu !
Vào xuân còn có nỗi đau
Tấm lòng nhân ái trước sau mặn nồng
Trăm năm xuân mãi là xuân
Quy Nhơn Bình Định vươn tầm bay cao !
XUÂN 2007
Có ai về với An Nhơn
Thành xưa hoang phế bụi hờn thời gian
Ai còn nhớ chợ Gò Chàm
Chùa Ông ngày ấy khói lam cuộc đời
Nhớ dòng sông, tiếng ru hời
"Bàn Thành Tứ Hữu" một thời thơ ca
"Ai về Đập Đá quê cha
Gò găng quê mẹ Phú Đa quê chồng"
Ai còn nhớ "Bến My Lăng"
Bến sông nỗi nhớ trong lòng bạn thơ
An Vinh, An Thái ngày xưa
Đất văn, đất võ dệt cờ Tây Sơn
Nắng mưa dằng dặc Khu Đông
Dân quê lam lũ cánh đồng lúa xanh
Đất nghèo gan dạ anh hùng
Ngàn năm mãi mãi đất thành An Nhơn !
CẦU THỊ NẠI
Cầu Thị Nại qua vùng biển cả
Nối tình người bè bạn năm châu
Ôi, chiếc cầu để lại nghìn sau
Cho con cháu muôn đời bỡ ngỡ
Muối biển mặn cho lòng ai nhớ
Giữa tình quê đất nước con người
Qui Nhơn ơi ! Thành phố rạng ngời
Xuân Đinh Hợi tầm cao thế kỷ !
(Sưu tầm)
Phan Tuấn Hải @ 18:32 27/06/2010
Số lượt xem: 14436









Các ý kiến mới nhất